Can Tương

Học thuật
Thân thiện
Can Tương

Một thanh kiếm cổ được trưng bày trong viện bảo tàng có tên là Can Tương.

Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Tên một thanh gươm quý trong truyền thuyết Trung Hoa: "Can Tương" tên của một trong hai thanh bảo kiếm nổi tiếng được đúc dưới thời Xuân Thunước Ngô.
    • Tên một nhân vật trong truyền thuyết: "Can Tương" cũng tên của người thợ rèn (hoặc, theo một số dị bản, chồng của người thợ rèn) gắn liền với truyền thuyết về thanh kiếm này.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • Truyền thuyết kể rằng thanh kiếm Can Tương uy lực phi thường.
    • Câu chuyện về cặp kiếm Can Tương - Mạc Gia một giai thoại nổi tiếng.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Câu chuyện Can Tương - Mạc Gia": dùng để chỉ câu chuyện truyền thuyết về đôi bảo kiếm, thường tượng trưng cho sự gắn bó, song hành hoặc sự hy sinh.
    • Mối quan hệ của họ sâu nặng như câu chuyện Can Tương - Mạc Gia.
  • "Như Can Tương với Mạc Gia": thành ngữ so sánh, von về một cặp đôi gắn bó khăng khít, không thể tách rời.
    • Họ luôn đồng hành cùng nhau, như Can Tương với Mạc Gia.
Biến thể từ gần giống
  • Mạc Gia (Danh từ riêng): tên thanh kiếm thứ hai trong cặp bảo kiếm, cũng tên vợ của Can Tương trong truyền thuyết.
  • Bảo kiếm (Danh từ): thanh kiếm quý giá, thường xuất xứ hoặc sức mạnh đặc biệt.
  • Thần binh (Danh từ): khí thần kỳ, sức mạnh phi phàm.
Từ đồng nghĩa
  • Bảo kiếm: kiếm quý.
  • Thần kiếm: kiếm thần, kiếm sức mạnh kỳ lạ (tuy không hoàn toàn đồng nghĩa "Can Tương" tên riêng).
Thành ngữ liên quan
  • Can Tương Mạc Gia: cụm từ cố định dùng để chỉ cặp đôi gắn bó, thường vợ chồng hoặc đôi bạn tri kỷ.
    • Họ sống với nhau trọn đời, thật đúng Can Tương Mạc Gia.
Can Tương

Một thanh kiếm cổ được trưng bày trong viện bảo tàng có tên là Can Tương.

  1. Tên thanh gươm quý
  2. Can Tương vốn người nước Ngô thời Xuân Thu, vợ nàng Mạc Gia. Vua Ngô sai đúc kiếm, Mạc Gia cắt tóc, cắt móng tay mình bỏ vào , sắt thép mới chảy ra, lấy đúc được 2 thanh gươm, một thanh đặt tên Can Tương, một thanh Mạc Gia. (Theo "Chính tự thông", "Ngô Việt Xuân Thu")